Tháng Di sản Người nhập cư: Sách tiếng Việt cho người lớn

Cover

“ Bốn mươi năm trước, những người tỵ nạn đầu tiên cũng từng đóng vài trò đi đầu, làm người Tiên Phong cho hàng triệu người Việt nối bước đi theo. Chính những người tiên phong ấy đã giúp xác định vai trò và vị trí tiêu biểu của cộng đồng gốc Việt vào lịch sử và văn hóa Mỹ.” 

                                                  Lời Nhà Xuất Bản

Cover

Lần này dàn máy điện tử của phi trường LAX để du khách tự đăng nhập thông tin cá nhân không còn nữa, mọi người xếp hàng trước quầy quan thuế chờ trình Passport. Đến phiên chúng tôi, một bô lão đeo huy hiệu nhỏ “ Veteran” hỏi tôi:

  • Bà đến đây du lịch, thăm gia đình bao lâu?

     Tôi trình Passport, trả lời:

  • Thưa ông tôi đi định cư.

Lúc đó, bô lão lật tới lật lui sổ thông hành, tìm thấy trang dán nhãn định cư của TĐS Mỹ, có đầy đủ thông tin về tôi, ông mỉm cười:

  • Bà là người VN, tôi đã đến VN tham chiến, chào mừng bà đến định cư tại quê hương tôi.

(trích từ Hành Trình Đến Mỹ)

Cover
Bạch Liên

“ Ước mơ đến đảo Pulau Bidong an toàn như một giấc chiêm bao được thành sự thật. Có biết bao nhiêu người ra đi nhưng chưa bao giờ đến hay là mất biệt tăm hơi. Tôi không thể diễn ta hết cảm xúc của mình về những gì đã xảy ra trong hành trình vượt biển gian nguy này.”  

(trích từ Pulau Bidong: Một trời kỷ niệm)

Cover
Chau, Angie

Tuyển tập truyện ngắn cảm động  đi vào lòng người này đã lột tả thành công đời sống của một đại gia đình di cư gốc Việt. Chau miêu tả từng khía cạnh cuộc đời mỗi nhân vật - đau thương lẫn niềm vui, khát khao lẫn thất bạn, sự mất mát lẫn vẻ đẹp tâm hồn - bằng ngòi bút duyên dáng, tinh tế, và giàu lòng trắc ẩn. Những người thầm lặng đã đánh dấu sự xuất hiện của một tài năng văn học đáng gờm khi dám nói lên sự phức tạp trong cuộc sống gia đình, ý niệm tuổi tác, di cư nhập cư - và trên tất cả là những ngọt ngào được chôn giấu trong tim mỗi người.”

                                             Carolina De Robertis

                                      tác giả The Invisible Moutain

Cover
Châu Thủy

 “.. Một chuyện dài với nhiều tình tiết bi thảm, uất nghẹn, đau thương, tủi nhục, thấm đẫm máu và nước mắt trên đường vượt biển tìm tự do.”

                                    Nhà Văn Trần Phong Vũ

Cover
Dương, Phục

“Điểm độc đáo đầu tiên của hồi ký “Tình Yêu-Ngục Tù & Vượt Biển” nằm ở chỗ “cả hai tác giả cùng viết mà không cần liên lạc với nhau. Mỗi người viết chuyện của chính mình, sự kiện diễn ra trước mắt mình, rồi ghép lại, một khúc của Phục, một khúc của Thủy.”

Phần xúc động nhất của phóng viên Dương Phục khi dàn trải tâm tư mình chính là ở những dòng viết về hành trình vượt biển, vì “phải chứng kiến nhiều câu chuyện đau lòng.”

Với cựu phóng viên báo Tin Điển, Dân Ý, Sự Thật, Thần Phong Vũ Thanh Thủy thì “Giai đoạn 30 Tháng Tư là giai đoạn rất đau lòng.”

(nguồn: Báo Người Việt Online)

Cover
Mộng Thường

“...Sự trốn thoát VN bằng đường biển của tôi khi miến Nam rơi vào tay cộng sản, cũng giống như bao thuyền nhân khác. Cũng trầy vi tróc vảy, cũng tốn công tốn của và hơn thế nữa cũng phải chấp nhận vào tù nếu bị bắt và cái chết trên biển cả nếu không được Trời thương…”

(trích từ Biển đen đêm trắng: Hồi ký thuyền nhân)

Cover
Nguyễn, Đức Tùng

Biển động. Gió thổi càng lúc càng lớn. Mọi người thức ngủ vật vờ, trong thuyền hoàn toàn im lặng. Sóng dâng lên mới đầu như những cánh đồng, như mặt biển tự nâng mình lên, nhìn xa không phải là sóng. Thuyền lắc lư đảo lên hạ xuống. Tôi nhô đầu lên khỏi khoang thuyền. Gió thổi kéo những cột buồm tạm bợ và buồng lái tàu kêu răng rắc.

(trích từ Thuyền)

Cover
Phạm, Ngọc Lũy

Biển thật êm đẹp. Gió mùa Đông - Bắc đã ngừng thổi. Nước ròng mạnh. Song An không còn đảo nữa. Tốc độ phỏng chừng 4 gút (hải lý/giờ - mỗi hải lý dài 1852 mét). Mặt trời đã lên cao. Nắng vàng chiếu rọi con tầu Trường Xuân sáng rực rỡ. Đoàn người tỵ nạn vừa rời bỏ bóng tối âm u, tìm được bầu trời đầy ánh sáng.”

(trích từ Ra trùng dương)

Cover
Võ, Kỳ Điè̂n

“ Trời càng lúc càng sáng. Mặt trời từ từ lên cao ơ sau lưng như vậy là ghe quay mũi về hướng Tây Nam. Biển cả mênh mông, đầy hấp dẫn mà cũng đầy ghê rợn. Chiếc BL 1648 lúc nằm ở bến thì lớn lao quá, be ghe vượt trên bờ đá hàng một hai thước cao, nhìn toàn thể như một tòa nhà nguy nga đồ sộ, bây giờ ở đây nhỏ xíu như chiếc là trôi giữa dòng. Giữa cái bao la của  trời biển mênh mông, con người trở nên bé nhỏ…”

(trích từ Đại dương muôn trùng)